“Chuyện này không khó lắm.”
Lục Hằng chậm rãi gật đầu, không hề giấu giếm nói thẳng: “Nhưng đây là lần đầu tiên tôi phục hồi kinh mạch. Thế nên sẽ cần chút thời gian.”
Nói xong, Lục Hằng mặc kệ vẻ mặt sững sờ của hai người kia, quay sang nhìn Trần Lão Tam bên cạnh:
“Đồ đạc chất lên xe hết chưa?”




